《弟子规》全文带拼音
zǒng
xù
总 叙
dì
zǐ
guī
shèng
rén
xùn
弟 子 规 , 圣 人 训 。
shǒu
xiào
tì
cì
jǐn
xìn
首 孝 悌 , 次 谨 信 。
fà
nài
zhòng
ér
qīn
rén
泛 爱 众 , 而 亲 仁 。
yǒu
yú
lì
zé
xué
wén
有 余 力 , 则 学 文 。
rù
zé
xiào
入 则 孝
fù
mǔ
hū
yìng
wù
huǎn
父 母 呼 , 应 勿 缓 。
fù
mǔ
mìng
xíng
wù
lǎn
父 母 命 , 行 勿 懒 。
fù
mǔ
jiào
xū
jìng
tīng
父 母 教 , 须 敬 听 。
fù mǔ zé xū shùn chéng
父 母 责 , 须 顺 承 。
dōng
zé
wēn
xià
zé
qìng
冬 则 温 , 夏 则 凊 。
chén
zé
xǐng
晨 则 省 ,chū
bì
gào
出 必 告 ,jū
yǒu cháng
居 有 常 ,shì
suī
xiǎo
事 虽 小 ,gǒu
shàn
wéi
苟 擅 为 ,wù
suī
xiǎo
物 虽 小 ,gǒu
sī
cáng
苟 私 藏 ,qīn
suǒ
hào
hūn
zé
dìng
昏 则 定 。
fǎn
bì
miàn
反 必 面 。
yè
wú
biàn
业 无 变 。
wù
shàn
wéi
勿 擅 为 。
zǐ
dào
kuī
子 道 亏 。
wù
sī
cáng
勿 私 藏 。
qīn
xīn
shāng
亲 心 伤 。
lì
wèi
jù
亲 所 好 , 力 为 具 。
qīn
suǒ
wù
jǐn
wèi
qù
亲 所 恶 , 谨 为 去 。
shēn
yǒu shāng
身 有 伤 ,dé
yǒu shāng
德 有 伤 ,qīn
ài
wǒ
亲 爱 我 ,qīn
zēng
wǒ
亲 憎 我 ,qīn
yǒu
guò
亲 有 过 ,yí
wú
sè
怡 吾 色 ,jiàn
bú
rù
谏 不 入 ,háo
qì
suí
号 泣 随 ,yí
qīn
yōu
贻 亲 忧 。
yí
qīn
xiū
贻 亲 羞 。
xiào
hé
nán
孝 何 难 。
xiào
fāng
xián
孝 方 贤 。
jiàn
shǐ
gēng
谏 使 更 。
róu
wú
shēng
柔 吾 声 。
yuè
fù
jiàn
悦 复 谏 。
tà
wú
yuàn
挞 无 怨 。
qīn yǒu jí yào xiān cháng
亲 有 疾 , 药 先 尝 。
zhòu
yè
shì
bù
lí chuáng
昼 夜 侍 , 不 离 床 。
sāng
sān
nián
cháng
bēi
yè
丧 三 年 , 常 悲 咽 。
jū
chù
biàn
jiǔ
ròu
jué
居 处 变 , 酒 肉 绝 。
sāng
jìn
lǐ
jì
jìn
chéng
丧 尽 礼 , 祭 尽 诚 。
shì
sǐ
zhě
rú
shì shēng
事 死 者 , 如 事 生 。
chū
zé
tì
出 则 弟
xiōng
dào
yǒu
dì
dào
gōng
兄 道 友 , 弟 道 恭 。
xiōng
dì
mù
xiào
zài
zhōng
兄 弟 睦 , 孝 在 中 。
cái
wù
qīng
yuàn
hé
shēng
财 物 轻 , 怨 何 生 。
yán
yǔ
rěn
fèn
zì
mǐn
言 语 忍 , 忿 自 泯 。
huò
yǐn
shí
或 饮 食 ,zhǎng
zhě
xiān
长 者 先 ,zhǎng
hū
rén
长 呼 人 ,rén
bù
zài
人 不 在 ,chēng
zūn zhǎng
称 尊 长 ,duì
zūn zhǎng
对 尊 长 ,lù
yù
zhǎng
路 遇 长 ,zhǎng
wú
yán
长 无 言 ,huò
zuò
zǒu
或 坐 走 。
yòu
zhě
hòu
幼 者 后 。
jí
dài
jiào
即 代 叫 。
jǐ
jí
dào
已 即 到 。
wù
hū
míng
勿 呼 名 。
wù
xiàn
néng
勿 见 能 。
jí
qū
yī
疾 趋 揖 。
tuì
gōng
lì
退 恭 立 。